Tứ niệm xứ là gì

TỨ NIỆM XỨ (Bài giảng hôm rằm mon 10 (10 Novembre 1935) tại hội Phật học tập ca tòng Từ Quang, Huế)

Nam mô A Di Đà Phật

Năm trước giảng về Đạo đế đã nói có 37 phép trợ ý trung nhân đề phần là:

o Tứ niệm xứ

o Tđọng chánh cần

o Tứ đọng như mong muốn túc

o Ngũ cnạp năng lượng

o Ngũ lực

o Thất giác bỏ ra

o Bát chánh đạo

Trong kỳ ấy giảng về Bát chánh đạo nhưng mà thôi.

Bạn đang xem: Tứ niệm xứ là gì

Song, chén bát chánh đạo là lối tu hành của những bậc đang con kiến đạo, chủ đạo chỗ chữ “chánh”. Đối với những người sơ cơ, còn nếu không biết khu vực crộng chánh là gì thì làm sao để cho ngoài loại sợ hãi rước giả làm cho crộng, rước tà làm chánh. Vì vậy bắt buộc rất cần được giảng về số đông phương tiện lúc đầu khiến cho hầu như ai ao ước tu theo Tkhô hanh văn quá, theo từng bực cơ mà tu lần lên, tu cho đặng “Thất giác chi” rồi thì mới có thể hoàn toàn có thể tu hành “Bát chánh đạo”. 

37 phxay trợ tình nhân đề phần chẳng thể giảng đủ vào một kỳ, vậy kỳ từ bây giờ tôi xin giảng riêng rẽ về “Tđọng niệm xứ”.

Toàn thể pháp giới vẫn luôn là như nlỗi đồng đẳng, ko từ, không tha, không năng, không sở. Lẽ ra không tồn tại đưa ra đáng Hotline là vai trung phong niệm, chỉ vị họ mê lầm không rõ bản tánh và lại sáng tỏ như thế nào tâm như thế nào chình họa, như thế nào té làm sao nrộng. Nên đưa ra thường hay khi niệm chấp có bổ, chấp bao gồm pháp, chấp mẫu thân này là mình, nhận yếu tố hoàn cảnh là khác cùng với mình, rồi nương theo thân mà lại có già đau sống mái, nương theo chình ảnh cơ mà có ưa ghét buồn sợ hãi, luân hồi đời đời kiếp kiếp vào tía cõi.

Tâm niệm nhầm nhỡ đã tạo cho bọn họ mê, chúng ta ước ao không còn mê buộc phải làm cầm nào?

Thưa những ngài, bạn đạp gai thường bắt gặp gai cơ mà lể, vậy chúng ta đề nghị đem cái vai trung phong niệm không nhầm nhỡ để xong trừ dòng chổ chính giữa niệm lầm lỡ, đến lúc trọng điểm niệm ko lầm lỡ nữa là ngộ.

Tâm niệm không lỡ lầm là chi? Tức là “Tứ niệm xứ”.

Tứ đọng niệm xứ là phxay tối tiên của người tu hành, là bước lúc đầu trên phố giải bay, mặc dù Tiểu quá tuyệt Đại thừa cũng đều đề nghị trải qua bước đường này cả.

Thân bất tịnh

Thọ thị khổ

Tâm vô thường

Pháp vô té

I. Thân bất tịnh là gì? 

Bất tịnh tức là không sạch, là dơ bẩn nhớp. Thân bất tịnh nghĩa là cái thân này không chút gì tinh sạch sẽ cả.

Người thế gian người nào cũng giữ lại gìn mẫu thân, quý giá mẫu thân, dầu thao tác gì cũng là vì chiếc thân nhưng mà làm, cho tới vì chưng mẫu thân mà hao chi phí tốn của, mang giờ đồng hồ Chịu lời cũng ko nói, miễn mang đến mẫu thân đặng sống.

Thế gian quý hóa loại thân điều đó, nay nghe Phật nói “thân bất tịnh” thì làm sao cho ngoài nghi hoặc cơ mà cho rằng thừa xứng đáng.

Song, xét đến cùng thì loại thân này nhờ phụ tinh mẫu tiết cơ mà thành, phú tinc chủng loại tiết là đồ dơ dáy dơ, vậy chiếc thân này đã bởi đông đảo vật dơ nhớp chế tạo ra thành, thì làm thế nào mà lại tinch không bẩn mang lại được. Lúc bắt đầu đầu tnhị, tâm trạng nhỏ nhen nhỏng bộ trùng, lần lần sinh vào năm sinc bảy, lớn bằng hột đậu cho đến lớn bằng từng miếng thịt, đầy những máu me vô cùng dơ bẩn bẩn.

Về sau, nhờ vào mức độ duy trì của nghiệp thức, lần tượng ra hình fan bên trong bọc nước, dòng quấn nước đầy đông đảo các giọt mồ hôi nước tiểu. Cái thân nằm trong những số ấy đủ chín mon mười ngày rồi mới thoát ra khỏi bụng mẹ theo con phố siêu nhơ bẩn bẩn, đầy các máu me, rồi nằm trong vũng máu hả miệng oe oe bố tiếng ra đời, thiệt ko chút gì là tinh không bẩn cả. Đã sinh ra rồi, lúc nhỏ nhờ mút sữa, thời điểm béo dựa vào nhà hàng mà càng ngày càng Khủng. Nhưng lạ thiệt, nlỗi vào Trí độ luận đã nói: “Bản thị mỹ vị, nhơn chi sngơi nghỉ thị, túc tích chi gian, biến thành bất tịnh”. Nghĩa là “Ban đầu là của ngon đồ dùng kỳ lạ, ai nấy phần đa say đắm, nhưng ăn vào phương pháp chừng một tối đã trở thành vật dụng dơ dáy nhớp”. Cái thân này rõ là 1 bộ máy để làm ra vật bẩn thỉu nhớp. Mà dơ dơ thiệt. Sớm mai tỉnh dậy chưa súc miệng thì vào miệng đang hôi tquắp, bốn năm ngày ko rửa ráy cọ thì quần áo sẽ tẩm những giọt mồ hôi, black điu rkhông nhiều rắm. Lại còn nước mũi, ráy tai, lắm chuyện nhơ nhớp nữa. Đó là nói đến bề ngoài. Về bề trong lại còn dễ sợ hãi rộng. Chẳng nói bỏ ra máu mê xương giết, chỉ trong một cỗ lòng đã đầy phần đa vật dụng hôi tcúp, chẳng khác gì một thùng phẩn vậy.

Đó là nói khi lành mạnh. Chớ lúc nhức bé lại dễ dàng sợ hãi hơn nữa: nào đờm, làm sao mũi, tquắp tha tanh hôi, xiết bao là bẩn thỉu nhớp. Dơ dơ những điều đó năm sáu chục năm đang đầu bạc mặt nhnạp năng lượng, lưng gầy yếu răng rụng, không thể sức sửa biên soạn bề ngoài, yêu cầu càng nhơ bẩn dơ hơn nữa. Đến khi bị tiêu diệt, nghiệp thức không hề bảo trì để nạm lớp new đổi lớp cũ, thì domain authority làm thịt rời rã va đâu rệu đấy, nếu như không táng thì không có ai chịu nổi mẫu mùi khó chịu tcúp ấy được.

Vậy thì biết mẫu thân này rõ là bất tịnh.

Người đời lừng chừng cái thân bất tịnh nhưng mà yêu thích chiếc thân, cưng dưỡng dòng thân. Nếu mẫu thân ưa gì thì ưa, mẫu thân ghét gì thì ghét, cho nỗi làm nô lệ cho chiếc thân, gây nghiệp chịu báo đời đời kiếp kiếp kiếp kiếp mà lại ko tự ăn năn. Vì chiếc thân mà tsi mê, sân, tê mê. Vì loại thân cơ mà tiếp giáp, đạo, dâm. Vì mẫu thân nhưng mà vọng ngôn ỷ ngữ, ác khẩu lưỡng thiệt. Trăm nngây ngô vạn điều dữ cũng đa số bởi cưng dưỡng dòng thân này nhưng tạo thành thành cả.

Vậy người tu hành rất cần được cửa hàng gần kề cho rõ cái thân là bất tịnh, thì mới có thể tránh được đầy đủ nghiệp dữ cùng trung khu mình mới được vài phần từ công ty.

II. Tchúng ta thị khổ là gì? Tbọn họ là lãnh tchúng ta. Tchúng ta thị khổ tức thị có lãnh tchúng ta thì có khổ. Người ta sanh ra ngơi nghỉ đời, trường đoản cú nhỏ tuổi mang đến lớn ko lãnh tbọn họ vấn đề này thì lãnh thọ điều không giống. Vậy nói “Tbọn họ thị khổ” cũng ko khác đưa ra nói rằng “đời fan là khổ”.

Hiện trong trái đất này, người tín đồ đương đua nhau về thiết bị chất văn minh, như thế nào quyền lợi và nghĩa vụ, nào danh vọng, làm sao lầu đài giao diện bắt đầu, làm sao xe pháo điện tàu cất cánh, bàng the lụa là, đàn ca xướng hát v.v..., phần lớn phô diễn hàng ngày biết bao là êm tai vui mừng, gắng cơ mà tôi lại nói “đời tín đồ là khổ” chẳng là vượt xứng đáng lắm sao? Thưa không, xin các ngài hãy bình tĩnh mà lại suy nghiệm từ bỏ Khi đầu thai cho tới lúc chết trải biết bao là việc cay đắng hại não. Lúc nghỉ ngơi vào tnhì khác gì làm việc vào ngục, bao gồm mắt mà lại không thấy, có tai nhưng ko nghe.

Xem thêm: Viện Dưỡng Lão Tiếng Anh Là Gì ? Tìm Hiểu Về Nursing Home Ở Mỹ

Bà chị em đang bao gồm nhỏ xíu bao gồm nhọc thì đang đau khổ khó tính, tay chọi chân đạp, mong mỏi ra đến khỏi, tuy thế bị tiêu diệt thì chịu chết, làm thế nào nhưng ra đặng. Đến Khi bắt đầu đẻ, nghỉ ngơi vào thai đó đã quen, đột chốc ra bên ngoài, xúc cảm cùng với loại hoàn cảnh chưa từng thân quen chịu đựng phải sanh ra khổ sở. Mấy giờ đồng hồ u oa lúc bắt đầu lọt lòng là vượt trội của sự cực khổ khi mới đẻ. Từ đấy dần dần đi, nói biết bao số đông chình họa bất bình như ý muốn rửa ráy nhưng mẹ cứ đọng cho mút, mong mỏi mút sữa nhưng mẹ cứ bắt tắm; Khi ý muốn ngủ cơ mà bà mẹ cứ bắt nghịch, Khi mong đùa bà mẹ lại cứ đọng bắt ngủ; mong nói thì không biết nói, nhưng lắm lúc khóc đã mất tương đối cũng chẳng ai biết làm cho vừa lòng mong mỏi.

Thế rồi lần lần khôn to, biết đến lớp lại nên lo làm cho, làm cho nhằm nuôi sống.

Lại Lúc rét mướt Khi lạnh, khi đói khi khát là khổ. Cái gì ưa hết sức cầu mà không được là khổ, ơn tình cách biệt là khổ, oán rán gặp gỡ là khổ, đông đảo thói quen mê lầm muốn bỏ cơ mà bỏ ko nổi là khổ. Nhưng đó chỉ là mẫu khổ vừa vừa, mang đến như mấy loại khổ về sau mới thiệt là khổ: Những cái khổ lúc đau, khi già, Lúc chết.

Ở đời ko đưa ra khổ bởi đau nhỏ. Cái khổ trong những lúc đau. Tôi tưởng người nào cũng đang tay nghề đến. Mà đau như thế nào nên một hội chứng đâu, làm sao là thương thơm hàn, sốt rét, nào là thổ tả, ho lao v.v... Già nhức tthấp cũng đau, to đau nhỏ cũng thấy đau, trăm ndại vạn bệnh đau nói sao cho xiết. Cái đau trùm mọi cả bầu trời mấy ai tách ngoài.

Người mạnh mẽ gặp mặt cần lần đau cơ mà biến chuyển yếu đuối ớt, nhà đương giàu chạm mặt buộc phải đợt đau nhưng trở thành gian khổ. Vì nhức mà lại học tập thua thảm kỉm. Vì nhức mà công danh sự nghiệp lỡ làng. Chưa nói tới Khi bị tật nguyền, làm sao mù nào điếc, làm sao qutrần làm sao bại, nó đã tạo nên lắm tín đồ có ích đổi mới vô bổ. Kịp cho đến lúc già lại càng dễ đau không dừng lại ở đó. Tóc bạc răng rụng, lưng mỏi gối dùn, tai lẫn mắt lòa, lòng tin lộn lạo, nạp năng lượng mất ngon, ở không ngủ, trời trsống thì trnghỉ ngơi theo trời, khổ cực nhắc thế nào cho xiết.

Nhưng khổ như thế nào nên sinh sống đời được đâu, chừng trong vòng 100 năm là phải chết. Người đời ai chẳng muốn sống, khi thấy cái chết mang đến chỗ không có sức hạn chế lại thì cực khổ biết là nngay sát làm sao.

Cái khổ trong lúc bị tiêu diệt còn các, nặng nề bề đề cập xiết. Mà cái khổ sau thời điểm bị tiêu diệt cũng không hẳn là hết đâu. Chúng ta hãy còn muốn sống, thì bị tiêu diệt rồi lại sanh ra thân không giống, rồi lại nên Chịu đủ những sự khổ như Lúc trước.

Tôi nói điều đó có thể các ngài cho rằng bi đát với cho là vào đời cũng lắm trò vui, không kiên cố toàn là khổ không còn. Tôi cũng tạm thừa nhận gồm mẫu vui điều đó, nhưng mà tôi thiển nghĩ mẫu vui ấy chỉ có tác dụng nhân mang đến dòng khổ, chỉ với loại vui trong cảnh khổ đó thôi. Xét các chiếc vui của phần nhiều người sống đời thì không xung quanh lợi danh cùng ngũ dục. Song danh lợi thì tôi thấy lắm tín đồ vì ý muốn hữu dụng có danh nhưng mà lo ngày lo đêm, ăn không được ngon, nằm không ngủ. Rủi không được thăng ttận hưởng hoặc bị lỗ lả thì rực đầu rực óc, khổ cực chưa hẳn là không nhiều. 

Về ngũ dục thì không không tính vẻ đẹp giờ tuyệt, hương thơm ngon vị lạ, bài bạc rượu trà cơ mà thôi. Nhưng rượu trà thì khổ về say sưa, cờ bạc thì khổ về mất ăn mất ngủ, thiếu hụt trước thiếu thốn sau, vị lạ giờ đồng hồ giỏi buộc phải mất công search tìm. Còn vui về ái tình là lúc chạm mặt gỡ thì vui, khi xa nhau chừng lại ghi nhớ tmùi hương bi tráng rầu. Lại còn lắm song trai gái vị sự vấn đề, mong trọn chữ tình nhưng mà đành đề xuất ném nhẹm mình vào hang sâu vực thoắm, gian khổ đề cập làm thế nào để cho xiết.

Cái vui ngơi nghỉ đời ko được mấy mà lại cái khổ đã treo theo một bên, thiệt chẳng khác bỏ ra một đàn tầy tội, lúc đi ra ngoài đường cũng chơi cũng bỡn, khi rhình họa vấn đề cũng rủ nhau tấn công lú tấn công bài. Tuy trong những lúc ấy cũng vui cũng sung sướng, cũng reo cũng mỉm cười, nhưng mà rốt cuộc mẫu thân tầy tội vẫn khổ lại trả khổ.

Xét kỹ thì những sự vui ở đời thường xuyên sinh ra cha điều khổ là khổ khổ, hành khổ cùng hoại khổ.

Khổ khổ bởi vì khổ nhưng mà khổ, như bởi vì buốn chán cơ mà khổ, bởi sinh say sưa, nghèo cực, nhức ốm cơ mà khổ. 

Hoại khổ là vì hết đi nhưng khổ, ví nhỏng đương ưa xem hát tự dưng không còn giờ đề nghị về là khổ.

Hành khổ nguyên nhân là vô thường chuyển đổi mà khổ, ví nhỏng một thiết bị xưa quý báu bị bể đi mà sinh ra khổ.

Cuộc đời khổ như thế bắt buộc trong tởm Niết bàn Phật bao gồm dạy: “Tam giới giai vô thường, chỏng hữu vô hữu lạc”. Nghĩa là tam giới phần đa vô hay, trong những cõi không tồn tại cõi làm sao là vui cả. Phật thấy bọn chúng sanh chìm đắm trong bể khổ rất đáng để thương xót nên chỉ dạy cho việc đó sinh biết dòng ngulặng nhân của sự việc khổ.

Nguyên nhân của sự khổ là chi? Chính là mẫu lãnh tbọn họ vậy. Vì bọn họ lãnh tbọn họ chiếc thân này là thân của họ, lãnh thọ điều này là đáng ưa là thuận cảnh, cái tê là thù ghét là nghịch chình họa, phải mới hóa ra gồm khổ. 

Ngày xưa bao gồm một thầy Bà la môn thấy học trò bản thân theo Phật, sanh lòng giận dữ, hy vọng đem giải thích nhưng biện bác thì biện bác không nổi yêu cầu trổ ngọn gàng thô bỉ mang lại nhiếc mắng Phật giữa bọn chúng hội. Thầy Bà la môn nhiếc mắng sẽ thọ, thấy Phật vẫn náo nức yên ổn lành không đáp lại một giờ, thì sẽ càng giận dữ hỏi Phật rằng: “Tôi nhiếc mắng ông vẫn lâu sao ông ko nói lại?”. 

Phật lại hỏi: “khi ông khuyến mãi fan ta một thứ gì, fan ta không sở hữu và nhận lãnh thì đồ ấy về ai?”.

Thầy Bà la môn đáp: “Về tôi chớ về ai”.

Phật liền bảo rằng: “Hèn thọ ông mắng nhiếc, tuy thế tôi không lãnh tchúng ta thì chiếc mắng nhiếc đó trlàm việc về phần ông, can chi tôi cơ mà buộc phải đáp lại”.

Thầy Bà la môn nghe nói tức khắc giác ngộ, cúi đầu kính lạy và xin quy y theo Phật.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *