PHIẾU BÉ NGOAN HOA HỒNG

Nghe thì khá phũ chứ nói white ra xuyên suốt thời đến lớp chỉ để thi, thi cùng thi. Lớn có kỳ thi của lớn, nhỏ tuổi có loại thi của nhỏ, nói đâu xa,...


*

*

Nghe thì khá phũ chứ nói trắng ra suốt thời đi học chỉ nhằm thi, thi cùng thi.Lớn tất cả kỳ thi của lớn, nhỏ có mẫu thi của nhỏ, nói đâu xa, từ mẫu hồi nước đôi mắt còn lẫn cùng với nước mũi xụt phun là đã buộc phải cùng từng nào cô cậu nhỏ nhắn ngày kia lao đầu vào những kỳ thi của lớp mẫu giáo rồi, 1 trong những đó nhàm chán và tẻ nhạt duy nhất là thi mang “Phiếu hoa hồng” ốp lại sổ liên lạc mặt hàng tuần.Chả khái niệm được mặt đường lối giáo dục có mục tiêu gì khi mà bao nhiêu đấng nam giới lại buôn bán cả đạo đức và nhân giải pháp chỉ để theo đuổi phần lớn thứ vớ vẩn vẫn được sắp đặt là biểu tượng của mấy đứa phụ nữ như thế, sao ko phải là hình trái bóng, hình song giày, hay chiếc vớ vẩn gì đại loại thế nhưng mà nó bớt nữ giới tính 1 chút.Cái chiếc “Ý con kiến phụ huynh” luôn luôn là cái dòng rất cảm xúc và ý nghĩa, tự nhiên ngẫm lại ko biết có lúc nào ngày đó chị em mình từng điền câu làm sao đại một số loại như:-“Gia đình vẫn cho cháu úp hậu môn lên nệm vào tối hôm qua, cảm ơn cô!”.Nhưng nếu cần lựa chọn giữa đảm bảo an toàn quan điểm phái mạnh nhi, nói ko cùng với bông hồng nàng tính và việc về nhà hàng tuần bà mẹ bảo đâu đưa phiếu liên lạc coi, giời ơi là giời sao mà được có một phiếu, lại đây, úp lỗ đít lên giường, gấp……thì mình thề rằng mình đã phí 3 năm mẫu mã giáo chỉ để luôn nghĩ vào đầu rằng:-“Sống bởi bông hồng, sống vì chưng bông hồng!”.Lễ phép với thầy cô, ko chọc phá bạn, ko nói chuyện, giờ ngủ trưa đề nghị nằm ngủ mặc dù cho ko ước ao ngủ……ko biết từ thời điểm nào quả đât tuổi thơ chỉ quanh lẩn quất đâu đó một trong những nội quy nhàm chán, con fan ta tự sống trong lớp vỏ giả tạo ra mà nền giáo dục đào tạo thành tích đặt ra.Chỉ gồm đúng 1 lần mình dám tự vùng lên vượt qua nó đó là giờ ra nghịch hồi làm sao ko nhớ, nói cô Thanh – một trong 3 cô phụ trách lớp chủng loại giáo chú ý tròn tròn như Trư chén Giới.Đó là 1 lời dìm xét white ra trắng, black ra đen của một cậu nhỏ nhắn ngây thơ vào sáng, ko hàm ý, ko ẩn dụ, nghe sao gọi vậy và nó sẽ luôn luôn là 1 cái gì đấy đúng giả dụ ko chợt tụi nó cười cợt phá lên ngừng rồi cô Thanh lại hỏi:-“Có gì zui zậy, kể mang lại cô nghe zới!”.Kết quả tiếp nối cũng chả rất cần phải kể, lũ các bạn rất là thật thà, vâng ngay thẳng tới từng chi tiết, thậm chí tụi nó còn thừa nhận mạnh cụ thể là GIỐNG đồng nhất TRƯ BÁT GIỚI thì mới chịu, bởi, trẻ con thật thà, giờ to rồi ko trách được.https://www.facebook.com/DanhChoNuCuoi/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *