NHỮNG CÂU CHUYỆN DÂN GIAN VIỆT NAM

Những mẩu chuyện cổ tích dân gian việt nam với văn bản ngắn gọn, dễ dàng nhưng chứa đựng nhiều chân thành và ý nghĩa và bài học kinh nghiệm hay vào cuộc sống.



*

Kho tàng truyện cổ tích việt nam rất phong phú, với nhiều thể loại, câu chuyện được phản chiếu dưới các hình thức khác nhau, đa phần những câu chuyệnphản ánh cuộc đấu tranh của dân chúng lao động chống các ách thống trị bóc lột, mô tảmọi khía cạnh sinh hoạt của nhân dân.

Bạn đang xem: Những câu chuyện dân gian việt nam

Những mẩu truyện cổ tích dân gian nước ta với văn bản ngắn gọn, đơn giản và dễ dàng nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa và bài học hay vào cuộc sống. Dưới đấy là top 4 mẩu truyện cổ tích dân gian nước ta hấp dẫn, dễ nhớ, mẹ có thể kể bé xíu nghe.

Nàng tiên Ốc

Chuyện xưa nói lại rằng, sinh sống ngôi buôn bản nọ gồm bà lão sinh sống, tuổi bà đã và đang cao, lại hết sức nghèo khó. Cũng chính vì làm lụng vất vả bao năm cần nhìn dáng vẻ của bà rất ốm yếu, tí hon gò, nét mặt cơ hội nào cũng có thể có vẻ đượm buồn.

Bà sinh sống cô đơn 1 mình trong chiếc lều rách nát, nhỏ hẹp chỉ đủ để bít nắng đậy mưa, mà lại cũng chẳng đủ để tránh những dịp gió rét giá buốt khi ngày đông tràn về. Không dừng lại ở đó bà cũng chẳng có con xuất xắc là cháu để ở bên cạnh chăm nom, đỡ đần mỗi khi trái gió trở trời hay nhỏ đau, bệnh tật.

Hàng ngày, bà lão đều nên ra đồng để mò cua cùng bắt ốc, sau đó lại đem chúng đi thay đổi tiền để sở hữ gạo, cài rau sống và làm việc cho qua ngày. Vào một ngày nọ, trong lúc bà mê mải bắt ốc thì vô tình bắt được con ốc xinh tươi vô cùng. Con ốc này còn có vỏ màu xanh lá cây ngọc bích, cũng chỉ to hơn một chút đối với ngón mẫu của bà lão, nhưng lại lại tỏa ra được những ánh nắng đẹp lấp lánh khi soi dưới ánh sáng mặt trời.


Bà lão bất chợt thấy vui lạ thường, nâng niu nó trên 2 tay nhăn nheo, nhỏ xíu guộc và chất đầy đông đảo vết chai sạn của mình. Cũng chính vì thấy cho con ốc đẹp nhất bà chẳng nỡ lấy nó đi bán. Bà có nó về nhà cùng nuôi vào một cái chum nước để ngay sân nhà.

Nàng tiên Ốc là truyện cổ tích Việt Nam, nhắc về một bà lão bần cùng nhưng sống thánh thiện lành, tốt bụng chính vì vậy đã được thiếu phụ tiên Ốc đáng yêu hiện lên góp đỡ.

Và lại như hay lệ, ngày như thế nào bà cũng chăm chỉ, hặm hụi để làm các bước quen ở trong của mình. Hằng ngày bà vẫn có giỏ ra đồng để bắt ốc, tìm cua. Mặc dù thì mỗi một khi về nhà bà lại quá bất ngờ vô cùng.

Bởi vị sân nhà phần lớn được quét tước thật sạch tươm tất, còn vườn cửa rau sinh sống phía sau thì được nhặt cỏ sạch sẽ sẽ, bên trên bàn gồm sẵn cơm dẻo canh ngọt tinh tươm hết cả. Cho dù bà lão tất cả cố mức độ nghĩ dẫu vậy cũng chẳng thể nào đoán ra được fan nào lại tốt bụng cơ mà giúp mình những các bước này.

Ngày bữa sau bà lại rời nhà ra đồng. Tuy nhiên, thì khi giữa buổi, bà lão quyết định quay về nhà để mày mò thực hư số đông chuyện ra sao. Vừa về mang đến cổng đơn vị bà cảnh giác rón rén từng bước một và núp ở sau cửa. Bà ao ước rình xem người nào đã giúp mình dọn nhà, nấu cơm mấy ngày hôm nay.

Và bà rồi bà kinh ngạc trông thấy từ vào chum nước, có một cô bé rất xinh đẹp cách ra ngoài. Cô gồm làn da trắng hồng với đôi mắt đen lớn tròn như là mắt của người yêu câu, hai con mắt xinh đẹp ấy phía sau hàng lông mi dài cong vút. Cô gồm một mái đầu dài black ánh và óng ả. Trên fan cô khoác mẫu áo dài blue color ngọc bích, và dáng đi của cô ý thì khôn cùng nhẹ nhàng với uyển chuyển.

Cô thao tác nhà rất thành thạo cùng thoăn thoắt. Từ việc vệ sinh cửa nhà, tính đến việc quét sân hay là nhổ cỏ vườn cửa rau, vớ cả đều rất nhanh nhẹn cùng sạch sẽ. Sau khi hoàn thành hết những công việc đó thì cô bắt tay vào đong gạo để nấu cơm.

Nhìn lén mang lại lúc này, bà lão cũng nhận biết được hồ hết chuyện. Bà liền nhẹ nhàng đi tới nơi chum nước, nhanh tay lấy dòng vỏ ốc nhằm đập tan vỡ ra. Khi nghe tới có tiếng cồn thì cô nàng xinh đẹp mắt vội nhanh lẹ vàng chạy về phía chum nước, định chui lại vào trong dòng vỏ ốc của mình, tuy thế mà mọi câu hỏi đã muộn rồi, dòng vỏ ốc của cô đã bị bà lão đập bể rã tành.

Bà lão bước tới ôm chầm lấy thiếu phụ tiên Ốc với bảo:

– con gái à! con hãy sống lại với người mẹ đi!

Kể tự sau lần đó, bà lão thuộc với cô bé xinh đẹp mắt sống cùng nhau vui vẻ, hạnh phúc.

Bà chúa bèo

Ngày xửa rất lâu rồi ở một thôn nọ gồm một cô bé bỏng hiền lành, chịu đựng thương chịu khó. Một ngày cô ngồi sinh sống bờ ruộng yên nhìn phần đa cây lúa nghẹn đòng nghỉ ngơi ruộng nhà.

Cô thương cho lúa với lo cho gia đình mình. Trong năm này mất mùa thì lại dở cơm bữa cháo!

Cô quan sát cánh đồng buôn bản rộng thẳng thừng cò bay. Ðất tệ bạc màu, lúa ốm yếu, xanh một màu đá quý vọt. Cô thương đến lúa và lo đến làng xóm. Trong năm này mất mùa thì lại có người bị tiêu diệt đói!

Cô ôm phương diện khóc. Bỗng nhiên Bụt hiện ra sáng lòa, hỏi:

– vì sao con khóc?

Cô bé nhỏ vừa khóc lóc vừa thưa:

– con khóc vì nhỏ thương cây lúa nghẹn đòng.

– tuy vậy nước đôi mắt của nhỏ có khiến cho cây lúa trổ bông, sây phân tử được đâu?

Nghe Bụt nói thế, cô nhỏ bé càng khóc lớn hơn. Bụt lại hỏi:

– Con cũng muốn cứu lúa không?

– Dạ, có.

– ý muốn cứu lúa, thì con đề xuất đưa đến ta một vật dụng gì bé quý nhất.

Cô nhỏ bé nhìn áo mình thì áo nâu vá, sờ vào túi thì túi nhẵn không, nhòm vào giỏ thì giỏ chỉ tất cả mấy con cua vừa new bắt được. Sực nhớ cho đôi hoa tai bằng ngọc quý, cô vội gỡ ra, rồi hai tay dâng lên Bụt:

– Thưa Bụt, con chỉ tất cả đôi hoa tai hoa dâu, người mẹ con trước lúc chết sẽ trao lại. Bà mẹ con dặn rằng: “Bông hoa tai ngọc này là của quý của mẫu họ ta đấy”.

Nói mang đến đây, cô nhỏ xíu ngừng lại. Bụt giục nói tiếp. Cô nhỏ nhắn nhìn song hoa tai lóng lánh:

– chị em con còn bảo: “Dòng họ gồm lời nguyền hễ ai được treo hoa tai mà làm mất đi hoặc đem bán đi, thì bạn đó trong cả đời có khả năng sẽ bị dòng bọn họ xa lánh, hắt hủi, xuyên suốt đời sẽ sống một cuộc sống lẻ loi, bi thảm tủi”.

– con đưa mang lại ta đồ dùng quý, nhỏ không hại bị trừng phạt sao?

Nhìn ruộng lúa công ty mình, nhìn cánh đồng làng, cô bé bỏng mạnh dạn thưa:

– Ðể cứu giúp lúa, con xin chịu trừng phạt.

Câu chuyện đề cập vềmột cô bé vì hy vọng cứu ruộng lúa cho mái ấm gia đình và cả dân làng đã hy sinh đôi hoa tai ngọc quý hiếm của mình.

Cô bé xíu quỳ xuống, nhì tay dưng đôi hoa tai lên cho Bụt. Bụt nâng cô bé nhỏ dậy, chỉ vào trong 1 đám ruộng nước, bảo:

– bé hãy ném đôi hoa tai bởi ngọc quý này xuống ruộng kia!

Cô nhỏ nhắn làm tức thì theo lời Bụt. Lạ chưa! hoa lá tai sáng rực lên một màuxanh rồi chìm xuống nước. Sau đó nổi lên một cây bèo hoa lá dâu, hệt nhau hoa tai của cô ấy bé.

Bụt bảo:

– bé hãy nhân cây bèo lên hàng nghìn triệu cây mà lại bón mang đến lúa. Lúa đang xanh, không còn nghẹn đòng, sây hạt, nặng bông. Con xuống ruộng, va vào cây bèo đi! lúc nào con tạo nên cánh đồng làng mạc này xanh tốt, chiếc họ vẫn rút lời nguyền cho con.

Dứt lời, Bụt thay đổi mất. Cô bé nhỏ xuống ruộng, đụng vào cây bèo xanh mượt. Hễ đụng vào một cây hóa thành hai, chạm vào nhì cây, biến thành bốn, chạm vào tư cây, hóa thành tám. Thoạt đầu, cô đem một ngón tay chạm vào bèo, từ từ lấy cả năm ngón tay rồi cả bàn tay cơ mà nhân bèo. Cô miệt mài làm mang lại chiều tối, bèo sẽ xanh kín cả ruộng. Hôm sau, cô lại lấy một không nhiều bèo sang trọng ruộng mặt cạnh, cùng cứ cụ nhân lên.

Xem thêm: Visa Là Gì Hộ Chiếu Là Gì - Visa Và Hộ Chiếu Khác Nhau Như Thế Nào

Ruộng nào gồm bèo hoa dâu, thì lúa xanh tốt, lớn khỏe hẳn lên. Dân làng mạc thấy thế, người nào cũng mừng nhóc và cùng cô nhỏ xíu ra mức độ nhân bèo. Chẳng bao lâu, cả cánh đồng mênh mông được tủ một lớp lục bình hoa dâu xanh mượt.

Mùa năm ấy, lúa chín kim cương trĩu hạt. Dân làng phổ biến quanh thấy bón 6 bình hoa dâu lúa tốt, đến cài đặt giống. Lục bình hoa dâu từ từ lan rộng lớn ra các làng, nhiều huyện.

Một hôm, tía nhìn nhì tai cô bé, hỏi:

– Ðôi hoa tai ngọc của bé đâu rồi?

Cô bé bỏng cúi đầu, ngập ngừng, rồi kể hết cho cha nghe mẩu truyện cô ngồi Khóc yêu quý lúa và gặp Bụt.

Bố cảm động, ôm bé vào lòng, nói:

– Bụt nói đúng. Dòng họ, dân làng mạc nhờ nhỏ mà được ấm no, dòng họ sẽ quăng quật lời nguyền, và thương con, yêu con mãi mãi. Ngày nay, chưa hẳn chỉ bao gồm một song hoa tai cái đẹp cho một người mà bao gồm hàng triệu triệu hoa tai khiến cho mọi người nóng no.

Người ta nói lại rằng: sau thời điểm cô chết, nhằm tỏ lòng ghi nhớ ơn cô, dân xóm La Vân, tỉnh tỉnh thái bình lập đền rồng thờ và hotline cô là: “Bà Chúa Bèo“.

Ăn khế trả vàng

Ngày xửa, ngày xưa, bao gồm hai đồng đội nhà kia cha mẹ mất sớm. Khi tín đồ anh đem vợ, tín đồ anh không thích ở phổ biến với em nữa, nên quyết định chia gia tài. Người anh tham lam chỉ chiếm hết các bạn cửa, ruộng vườn, trâu trườn của phụ huynh để lại, chỉ cho tất cả những người em một túp lều bé dại và mảnh vườn, trong đó có cây khế ngọt. Fan em ko chút phàn nàn, ngày ngày siêng bón cho cây khế với cày thuê, cuốc mướn nuôi thân.

Năm ấy, cây khế trong sân vườn nhà tín đồ em đột nhiên sai quả lạ thường, cành nào cũng trĩu trái ngọt, rubi ruộm. Tín đồ em nhìn cây khế nhưng lòng khấp khởi mừng cuống tính chuyện buôn bán khế mang tiền đong gạo.

Một hôm, gồm con chim Phượng Hoàng trường đoản cú đâu bay đến mổ khế nạp năng lượng lia lịa. Thấy thế, bạn em vác gậy đuổi chim và nói. “Này chim! Ta chỉ tất cả duy duy nhất một cây khế này, và ta đã cực nhọc nhọc chăm lo đến ngày hái quả. Nay nếu chim ăn hết ta chẳng bao gồm gì để phân phối đi tải gạo. Vậy trường hợp chim muốn ăn uống hãy với trả ta thiết bị gì có giá trị”.

Câu chuyện nói vềhai đồng đội nọ lúc ba bà mẹ mất thì bạn anh chỉ chia cho những người em một túp lều thuộc cây khế. Nhị vợ ông chồng người em vẫn chăm chỉ, lúc tới mùa bao gồm một nhỏ chim đến nạp năng lượng khế và báo ân anh bằng vàng. Tín đồ anh thấy vậy bắt chước làm theo nhưng hậu quả vì chưng tham lam nên bị rớt xuống biển cả mà chết đi.

Chim vừa nạp năng lượng vừa đáp: “Ăn một quả, trả viên vàng may túi ba gang, với theo nhưng mà đựng“. Tín đồ em nghe chim nói vậy, cũng đành nhằm chim ăn. Mấy hôm sau, chim lại đến ăn khế. Ăn hoàn thành chim bảo tín đồ em rước túi bố gang đi đem vàng. Bạn em chạy vào trong nhà lấy mẫu túi ba gang sẽ may sẵn rồi leo lên sườn lưng chim.

Chim bay mãi, cất cánh mãi qua núi cao, qua đại dương rộng bát ngát và đổxuống một hòn đảo đầy xoàn bạc, châu báu. Fan em đi khắp hòn đảo nhìn nhìn thỏa mê say rồi rước vàng quăng quật đầy túi bố gang. Chim phượng hoàng bảo lấy thêm, người em cũng ko lấy. Dứt xuôi, fan em trèo lên mình chim quay trở lại nhà.

Từ đó, bạn em trở yêu cầu giàu có, tín đồ em có thóc, gạo, kim cương bạc… hỗ trợ những người nghèo khổ. Fan anh nghe tin em phú quý liền sang chơi và đòi đổi nhà, ruộng vườn của bản thân lấy cây khế ngọt, bạn em cũng đồng ý đổi mang lại anh. Thay là bạn anh đưa sang nhà người em. Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu quả, chim phượng hoàng lại cho tới ăn. Tín đồ anh vờ vịt khóc lóc, chim bèn nói: “Ăn một quả, trả cục vàng May túi cha gang, với theo nhưng mà đựng”.

Người anh mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang nhưng là 12 gang để đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim phượng hoàng đưa bạn anh đi mang vàng. Vừa mang lại nơi, tín đồ anh đã chóng vánh vơ lấy vàng bỏ vô túi, lại còn giắt thêm đầy vàng bỏ vô người.

Chim ráng sức bay nhưng đường thì xa cơ mà vàng thì vô kể nên nặng trĩu quá. Mấy lần chim bảo người anh bỏ bớt xoàn đi mang đến nhẹ nhưng fan anh vẫn khăng khăng ôm lấy túi. Chim phượng hoàng bực tức, nó nghiêng cánh hất bạn anh tham lam xuống biển.

Quảbầu tiên

Ngày xửa, rất lâu rồi có một chú nhỏ nhắn con nhà nghèo, nhưng vô cùng xuất sắc bụng. Chú luôn luôn luôn sẵn lòng giúp đỡ, chăm lo mọi người, phần nhiều vật xung quanh mình. Chính vì thế cứ từng độ xuân về, chim chóc lại ríu rít kéo nhau tới có tác dụng tổ, hót vang quanh nhà chú bé.

Một hôm tất cả một bé Cáo nơi đâu mà cho tới bắt chim Én ngơi nghỉ đầu đơn vị chú bé. Con Én non nớt bị rơi xuống khu đất gãy cánh. Chú bé nhỏ vội lao ra cứu bé chim. Chú ủ ấp vỗ về con Én nhỏ, tạo cho nó một cái tổ không giống và chăm cho con Én ăn. Nhờ sự quan tâm tận tình của chú ấy bé, con Én đã khỏi đâu. Ngày thu đến lúc nhìn lên chầu trời thấy từng bầy Én lập cập bay đi tránhrét sinh hoạt phương Nam, con Én nhỏ tuổi phân vân nửa mong muốn bay theo đàn, nửa lại bịn rịn không nỡ tránh chú bé.

Hiểu lấy được lòng Én, chú bé chăm lo bảo:

– Én cứ cất cánh theo bầy đi kẻo mùa ướp lạnh lắm. Đến mùa xuân ấm cúng thì Én lại về bên với anh.

Nói hoàn thành chú nhỏ bé tung bé Én nhỏ dại lên trời. Con Én đã chấp chới cất cánh lên nền trời xanh lè của mùa thu. Nó nhập vào một lũ Én mập đang trên phố di cư về hầu hết xứ sở êm ấm ở phương Nam. Nhỏ Én nhỏ tuổi mau chóng kiếm được niềm vui giữa bạn bè, dẫu vậy nó chẳng thể nào quên chú bé.

Mùa xuân tươi đẹp đã tới. Bé Én nhỏ dại tìm về ngôi nhà 1-1 sơ nhưng yên ấm tình thương của chú ý bé. Nó kêu lên thành giờ đồng hồ mừng vui khi thấy chú nhỏ nhắn đang ngồi đan sọt giữa sân. Đôi cánh Én chao liệng lách sà xuống với Én thả trước phương diện chú nhỏ bé một hạt bầu.

Qua mẩu truyện ta đúc kết được bài học chỉ có lòng yêu thương thương đối với con người, con vật thực sự new nhận được sự như mong muốn và báo ơn xứng đáng. Hầu như kẻ tham lam, xấu xa cuối cùng cũng sẽ nhận lại hậu quả xấu.

Chú bé vùi hạt bầu xuống đất. Chẳng bao thọ hạt thai đã nảy mầm thành cây. Cây bầu lớn cấp tốc như thổi, ra hoa, kết quả. Mà lại lạ chưa, quả thai to khổng lồ, anh chị em chú bé xíu mới khiêng về được một quả, khi xẻ ra… Ôi! thiệt kì diệu! vào quả thai đầy rubi bạc, châu báu cùng thức ăn uống ngon!

Tên địa nhà trong vùng nghe được chuyện ấy. Hắn cũng muốn được chim Én cho nhiều quả thai tiên. Hắn bèn tìm bí quyết bắt một bé chim Én con rồi bẻ gãy cánh. Tiếp nối hắn giả vờ thương xót con Én rồi đem về nuôi.

Đến mùa thu, lúc nhìn lên trời thấy bọn Én trước tiên xuất hiện, hắn vội vàng ném bé Én lên trời và bảo:

– bay đi Én con! Mau đi tìm kiếm hạt thai tiên về đây cho ta!

Con Én khốn khổ bay đi. Mùa xuân năm sau nó cũng trở về và đem theo một phân tử bầu. Tên địa chủ mừng rỡ đem gieo với ngày tối canh giữ. Khi quả thai đã già, hắn bảo mọi tín đồ khiêng về rồi đuổi toàn bộ ra. Hắn đóng cửa lại rồi 1 mình hắn té quả thai tiên. Trái bầu vừa mới được bổ ra, vàng bạc đãi chẳng có, chỉ tất cả rắn rết. Rắn rết từ vào quả bầu xông ra gặm chết tên địa nhà tham lam độc ác.

Ý nghĩa và bài học kinh nghiệm hay trường đoản cú những câu chuyện cổ tích dân gian Việt Nam

Những mẩu chuyện cổ tích dân gian vn phản ánh các mặt về cuộc sống thường ngày vật hóa học và tinh thần, về tâm tư nguyện vọng và ước vọng của quần chúng ta thời xưa. Đọc truyện cổ dân gian, giúp chúng ta học tập được lòng tin lao động chịu khó và lòng tin chiến đấu bền bỉ của quần chúng ta thời xưa.

Đồng thời trong đa phần câu chuyện mượnnhững yếu tố tưởng tượng thỉnh thoảng có đặc thù hoang mặt đường như bụt, tiên, thần, gậy thần, gươm thần,… phản ảnh lòng mong muốn muốn, cầu vọng của bạn xưa.

Truyện cổ tích dân gian việt nam mượn mọi yếu tố tưởng tượng nhiều lúc có đặc điểm hoang con đường như bụt, tiên, thần, gậy thần, gươm thần,… phản chiếu lòng ước ao muốn, cầu vọng của bạn xưa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *